Tại sao doanh nghiệp tư nhân Việt Nam không chịu lớn ? Không phải vì không muốn mà vì rất khó khăn để làm được. Tôi xin phân tích mấy yếu tố chính khiến cho doanh nghiệp Việt Nam khó có thể lớn được.
- Các công ty tư nhân Việt Nam thường lúc mới khởi nghiệp, nghèo khó tinh thần đoàn kết và chiến đầu của các thành viên sáng lập rất cao. Nhưng công ty lớn lên chút thì bắt đầu xuất hiện lợi ích nhóm và lợi ích cá nhân. Tôi làm nhiều anh làm ít và tại sao tôi lại phải làm với anh trong khi tôi hoàn toàn có thể tự làm được. Do vậy họ tự tách công ty thành hai ba công ty khác nhau và cũng bán sản phẩm dịch vụ như nhau. Dẫn đến công ty càng ngày càng nhỏ lại, sức chiến đấu không cao và dẫn đến tồn tại ở dạng duy trì sự sống cho cá nhân chứ không phải sự tồn tại của một tổ chức có hệ thống để có thể chuyển mình => Tính ly khai của người Việt => Khó lớn được.
- Sở dĩ họ tách ra mở thành các công ty khác một cách dễ dàng và đơn giản, lý do là hệ thống quản lý của Việt Nam còn quá lỏng lẻo và thiếu các chế tài về vốn điều lệ thự có, rồi vấn đề sở hữu trí tuệ về hàng hóa và kiểu dáng công nghiệp… không được coi trọng. Cứ có tiền lót tay là qua, do vậy ai cũng có thể mở được doanh nghiệp chỉ với hai triệu đồng và một ý tưởng ăn cắp = > Quy chế quản lý giám sát của cơ quan quản lý nhà nước kém và nhiều tiêu cực. => Công ty khó lớn được
- Chủ doanh nghiệp tư nhân Việt Nam họ bán hàng rất giỏi, rất giỏi trong các mối quan hệ. Nhưng có một mối quan hệ cực kỳ quan trọng bên trong doanh nghiệp đó là tạo dựng lòng tin cùng các mối quan hệ với nhân viên cấp dưới. Không tạo được động lực cho nhân viên cảm thấy hứng thú với công việc và tự hào về nơi họ cống hiến. Nhân viên họ chưa coi công ty là ngôi nhà của họ, chưa coi công ty là công ty của họ. Điều này khiến cho họ có tư tưởng mưa ngày nào mát mặt ngày đó và họ làm việc vô trách nhiệm. Rối họ lại tìm bến đậu mới. Nhân sự bỏ đi doanh nghiệp lại đào tạo lại từ đầu và doanh nghiệp lại tiếp tục như ngày đầu khởi nghiệp => Chính sách nhân sự của các chủ doanh nghiệp chưa tốt. => Công ty khó lớn được.
- Chủ Doanh nghiệp Việt không tin nhân viên người ngoài, nên sử dụng nhân viên là người nhà là chủ yếu. Nhưng do bản chất khôn vặt thường hiện hữu, nên khi thuê người nhà là thì người nhà lại bọc lộ một đức tính rất vui đó là: Công việc thì muốn làm theo kiều người nhà là làm việc ít, nhưng chế độ hưởng lại muốn cao như người ngoài. Rồi một loạt hệ lụy xảy ra là thông đồng ăn cắp, rút ruột…. =>Vì họ luôn nghĩ thôi thì lọt sàng xuống nia.
- Chủ doanh nghiệp Việt thì luôn điều hành bằng cảm tính và cào bằng. Họ tiết kiệm chi phí bằng cách, không thuê những người giỏi nhất mà họ chỉ thuê những người có khả năng. Chủ doanh nghiệp không hiểu rằng thuê người giỏi nhất thì những người giỏi đó họ sẽ tự trả lương được cho họ và họ làm việc bằng 10 người có khả năng. Nếu tính chi tiết hơn thì khi bạn thuê một người giỏi, ngoài lương bạn chỉ trả bảo bảo hiễm xã hội, y tế, công tác phí cho một người…. Còn thuê 10 người biết việc thì ngoài lương ra bạn cũng phải lo bảo hiểm xã hội, y tế cho 10 người chưa kể đi công tác họ phải có 10 người đi cùng để giải quyết một việc đó. Chi phí công tác cho 10 người khác với một người giỏi….Và còn chưa kể đến việc cào bằng thành tích giữa người làm việc tốt và không tốt như nhau.=> Điều này thể hiện việc đầu tư vào con người bao gồm: Thu hút, khuyến khích, đào tạo và thưởng cho người giỏi của doanh nghiệp Việt kém.
Trên đây là một số ý kiến cơ bản của tôi về việc tại sao doanh nghiệp tư nhân Việt Nam không lớn được.
