Lại nói đến Lã Bố sau khi chết rồi mà âm hồn không tan, Lã Bố tìm Lưu Bị, nói:

  • Huyền Đức, anh nói xấu tôi với Tào Tháo tôi cũng không oán, ai bảo
    tôi xưa kia lợi dụng anh ngây thơ? Nhưng điều làm tôi chết mà không nhắm
    được mắt là vì sao công ty Từ Châu trong tay anh thì như than hồng, đến tay
    tôi lại như tro nguội?
    Lưu Bị nói:
  • Lã Bố ơi, anh tuy giỏi nghiệp vụ, đầu óc lại sáng láng hơn tôi, song nói
    về quản lý nguồn lực con người lại không bằng. Trước khi anh tới, cho dù
    thực lực công ty Từ Châu có hạn thì mỗi nhân viên đều tận tâm tận lực làm
    việc. Đến khi anh thành giám đốc, họ không còn cố gắng như trước.
    Lã Bố nghĩ ngợi, nói:
  • Tôi cũng cảm thấy lạ. Trong công ty, trừ tôi ra, còn những người khác
    không biết họ bận gì. Thế nhưng, cuối cùng tôi cũng không biết mình lầm ở
    đâu?
    Lưu Bị nói:
  • Anh có hai sai lầm. Thứ nhất, về vị trí của anh, chỗ của anh là nhà quản
    lý giỏi chứ không nên là một người có tay nghề giỏi. Anh nên tuyển chọn
    người tài, để họ làm nghiệp vụ. Đã có câu: tự làm thì không làm được sếp,
    không làm được sếp thì người tài bỏ đi. Anh nghĩ xem, trừ anh ra, công ty
    còn có người giỏi chuyên môn nào khác không?
    Lã Bố khẽ gật, nói:
  • Đúng vậy. Thế còn sai lầm kia?
    Lưu Bị nói:
  • Anh vừa nói cả công ty chỉ có anh làm chuyên môn, những người khác
    không biết bận bịu gì, có đúng không? Để tôi nói nhé: họ vờ bận bịu. Đúng
    vậy, họ đều giả vờ chăm chỉ.
  1. Sáu chiêu giả vờ chăm chỉ
  • Giả vờ chăm chỉ?
  • Đúng vậy! – Lưu Bị nói đắc ý: – Theo tôi biết, họ đã dùng sáu chiêu vờ
    chăm chỉ để đối phó với anh.
  • Là sáu chiêu gì?
  • Chiêu thứ nhất: cầm giấy tờ chạy khắp nơi. Nên biết người cầm giấy tờ
    trông giống như sắp dự hội nghị cấp cao, người cầm báo giống như sắp đi
    toilet, còn người không cầm thì giống ăn không ngồi rồi. Vì thế nhân viên
    của anh đều hiểu: không được rời ghế; nếu rời ghế, tay phải cầm giấy tờ.
    Lã Bố kinh ngạc:
  • Hoá ra vậy. Chẳng trách điệu bộ Trần Đăng lúc nào cũng bận rộn. Tôi
    thấy thế cho là nhân tài, càng giao việc lớn, chẳng ngờ hắn lại nhảy sang
    công ty của Tào Tháo, lại còn trộm theo bí mật của công ty tôi.
    Lưu Bị cười, nói:
  • Trần Đăng là người thông minh, ông ta biết sớm muộn anh cũng sẽ phát
    hiện ra trò thối, vì thế ông ta mới chơi anh trước. Song chiêu của đồng sự
    Trần Đăng còn cao siêu hơn.
    Chiêu thứ hai là: lúc nào cũng gõ máy tính…
  • Máy tính…
  • Đúng. Trong mắt rất nhiều người, ai vùi đầu vào máy tính là người tích
    cực làm việc. Nhưng đâu ai biết họ đang làm gì? Họ có thể tìm tư liệu, viết
    thư tình, tính cổ phần… đều chẳng liên quan gì tới công việc.
  • Giờ mới hiểu tại sao một số kẻ “lao động ưu tú” suốt ngày lên mạng! –
    Lã Bố nghiến răng: – Đến mông diễn viên có mấy đốm tàn nhang chúng
    cũng đều biết, còn tìm khách hàng thế nào thì lại không… Vậy, chiêu thứ ba
    là gì?
  • Chiêu thứ ba: giấy tờ chồng trên mặt bàn cao như núi. Nên biết, trong
    công ty, chỉ có anh và vài người phó có tài liệu do thư ký mang tới. Với

những ngươi làm công, chiếc bàn của họ quá ngăn nắp thường tạo ấn tượng
về sự lười biếng. Với người ngoài nhìn vào, tài liệu của năm trước cũng
không khác gì năm nay, vậy tại sao không xếp đống lên nhau? Khi anh cần
giấy tờ gì họ sẽ lục tung đám tài liệu, cho thấy công việc của họ nặng nề lắm.
Còn không đủ tài liệu ư? Dùng sách cũng được, tốt nhất là những cuốn sách
về tin học vừa dầy vừa to.
Lã Bố thở một hơi dài:

  • Tôi đã từng triệu tập mấy cuộc họp, yêu cầu “hôm nào làm xong việc
    hôm nấy”, nhưng không hiểu sao không tác dụng?
  • Không ai lấy tinh thần hội nghị làm kim chỉ nam. Trong rất nhiều
    trường hợp, tinh thần hội nghị như cái ổ trâu, biết rõ phía trước có ổ trâu mà
    vẫn sa vào, có đúng là đại ngốc không? Ai cũng biết nếu để mặt bàn ngăn
    nắp, anh sẽ cho rằng họ nhàn nhã, có đúng là mua việc không?
    Lã Bố lặng người.
  • Nghe kỹ nhé, chiêu thứ tư: mặt mũi nhăn nhó vờ tất bật. Nhiều người
    làm điệu bộ như vậy để cho ông chủ thấy họ tận tâm tận lực với công việc,
    và cũng để người xung quanh thấy anh ta phải chịu sức ép công việc thế nào.
    Lã Bố cười cay đắng, cấp dưới của Lã Bố ai cũng như vậy.
  • Còn chiêu thứ năm, nếu hết giờ làm việc mà anh chưa về, họ nhất định
    sẽ về muộn hơn anh, tạo cho anh ấn tượng họ “xả thân” vì công việc.
    Lã Bố lại cười cay đắng, rồi gật đầu.
  • Chiêu thứ sáu: dùng ngôn từ cao siêu. Thời nay đang sốt tin học, những
    người thông minh tất xem nhiều tạp chí vi tính, nhớ được nhiều từ kỹ thuật
    và tên các sản phẩm nổi tiếng. Mỗi khi bàn bạc, họ lại nói huyên thuyên đủ
    các từ ngữ phức tạp làm cho ông chủ tưởng họ giỏi giang lắm, nhất là trong
    thời buổi trọng tin học này, mà không biết đó chỉ là lòe bịp.
  1. Mặc cả rau chợ

Lã Bố ngửa mặt thở dài:

  • Tôi thật bị bọn đánh trống múa rối nó lừa. Song vì sao mà chúng đối xử
    với tôi như vậy?
    Lưu Bị hấy háy đôi mắt tinh quái, hỏi lại:
  • Anh đã ra chợ mua rau bao giờ chua?
    Lã Bố nói:
  • Thời tôi thất nghiệp thì vẫn phải tự mình ra chợ mua rau, thuê thế nào
    được người.
  • Vậy thì…- Lưu Bị hỏi tiếp: – Xin hỏi hồi đó anh có thấy cảnh tượng
    này không: một anh mặc cả xuống; mặt khác, người bán vừa cân điêu, vừa
    trộn rau héo vào rau tươi không?
    Lã Bố giật mình:
  • Quả như vậy. Huyền Đức, cứ như thời đó anh thấy tận mắt.
    Lưu Bị cười, tiếp tục hỏi:
  • Vậy xin hỏi: hồi quản lý công ty, anh có thường dùng cách phạt lương
    nhân viên không?
  • Quả có đấy.
  • Cùng một lẽ như vậy…- Lưu Bị tổng kết: – Họ sẽ dùng trò vờ chăm chỉ
    để điêu bớt hai cân, trộn héo vào tươi cho anh! Anh không nên áp dụng việc
    mua rau vào quản lý nguồn lực con người, đó chính là nguyên nhân thất bại
    của anh.
    … Lã Bố im lặng hồi lâu, sau đó hỏi ngạc nhiên:
  • Huyền Đức, làm sao anh nắm được lý luận mua bán rau ở chợ vậy?
    Lưu Bị cười, đáp:
  • Người đời chỉ biết tôi xuất thân từ thằng bán giầy mà không biết tôi đã
    từng bán rau. Bởi thế, tôi quyết không dùng cách mua rau để quản lý nguồn
    lực con người.
    Lã Bố lại hỏi:
  • Giả như sống lại, tôi nên làm thế nào?
    Lưu Bị đáp:
  • Anh nên như tôi, dùng cách bán rau để quản lý nhân lực. Không chỉ là
    bán rau, mà là bán rau sạch. Cần cho nhân viên của anh tiếp tục có rau sạch,
    họ sẽ giúp anh trồng rau. Về mặt này, tôi hơn hẳn anh. Chỉ vì tuyển anh làm
    phó nên mới xảy ra sơ ý.
    Lã Bố bừng tỉnh:
  • Tôi hiểu rồi, sở trường của anh là dùng cà rốt.
    Ánh mắt cười tinh quái, Lưu Bị khẽ gật đầu đầy ý vị.
    Lã Bố than dài:
  • Tào Tháo nói không sai: Anh hùng thời nay chỉ có Tào Tháo và Huyền
    Đức thôi. Tào Tháo giỏi đầu tư vốn, Huyền Đức giỏi đầu tư văn hóa. So với
    hai người, Lã Bố này còn mặt mũi nào sống trên đời?

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ

Một nhà kinh tế nổi tiếng từng phát biểu: Cái gọi là chế độ lương thưởng
là đem “nguồn nhân lực ít nhất” để mua “hiệu quả kinh doanh cao nhất”.
Người làm công rất ghét quan điểm đó, bởi lao động của họ tựa hồ một loại
hàng hoá được mặc cả ở chợ. Vậy nhà kinh tế đó sai chăng? Đương nhiên
không phải. Ông ta chỉ xem nhẹ ba vấn đề dưới đây:
Thứ nhất: Lao động là loại hàng hóa đặc biệt, ngoài chuyện giá cả còn
phải tính đến lòng tự tôn của người lao động.
Thứ hai: Người làm công không chỉ đòi hỏi lương từ ông chủ, mà còn cả
niềm vui trong công việc.
Thứ ba: Người làm công nào cũng hy vọng được cùng ông chủ hưởng
thành quả kinh doanh của công ty.
Nếu bạn cũng như nhà kinh tế kia xem nhẹ tâm tư của người lao động thì
làm sao họ có thể yêu công việc? Lúc đó, quan hệ ông chủ – người làm thuê
thành quan hệ mua bán, một bên thì mặc cả xuống, bên kia thì cân điêu, trộn
xấu vào tốt, mâu thuẫn lợi ích phát sinh.
Bởi thế, làm chế độ lương thưởng cũng cần chú ý tới nhu cầu tình cảm
của người lao động, lấy “cùng chia hưởng quyền lợi nghĩa vụ” làm làm căn
bản của quản lý, khi đó quan hệ ông chủ – người làm công sẽ thành quan hệ
thân thiện, đôi bên cùng chung mục tiêu và lợi ích.

Nguồn: Internet


Bình luận về bài viết này